Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017




Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Chẳng bán đoàn viên ,ước hẹn hò
HMT

Vào đến Quy Nhơ việc đầu tiên tôi nghĩ đến là sẽ đi thăm anh . Cho dù mọi ng trong đoàn ko ai đi hay có nói j đó ,tôi cũng sẽ kệ .Chỉ hi vong chỗ bọn tôi ở ko quá xa nơi Anh nằm ...
Tôi đến thăm anh vào chiều thứ 7 .Lúc đầu anh lái xe còn đi nhầm vào trại phong Tuy Hòa ,rất tiếc là tôi đã ko có thông tin để vào thăm căn phòng nơi trc anh điều trị .
Nơi anh nằm là một ngọn đồi . Trước mặt là biển QN bao la hùng vĩ , sau lưng là những ngọn đồi xanh mướt nối tiếp nhau chạy. Trèo khoảng mấy chục bậc đá là chúng tôi nhìn thấy mộ anh . Nằm giữa một khu vườn nhỏ xinh ,ngôi mộ ốp bằng đá  lặng lẽ dưới vòng tay tượng đức mẹ Maria  .

'' Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây quyến luyến làm bằng êm dịu, làm bằng thành bại….Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy thinh sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báo vỡ lỡ. À ra Người cũng dại dột, hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.

Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ Ước, trong Huyền Diệu, trong Sáng Láng và vượt hẳn ngoài Hư Linh….
Tôi làm thơ ?
– Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng…Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi, và chiều theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển.
Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rỉ nuối không ngưng.
Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.
Tôi làm thơ ?
– Nghĩa là tôi yếu đuối quá. Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì của lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật.
Và cũng nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên. Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú… Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi ?
Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.
– Thôi, mời cô cứ vào….
Ánh sáng lạ trong thơ sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi Cô đã vào là Cô sẽ lạc, vì vườn thơ rộng rinh không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh…….''
Hàn Mạc Tử


Ca khúc: Chút tàn phai Nhạc sỹ: Bảo Chấn Ca sỹ: Lê Hiếu ----- Với riêng tôi, Chút tàn phai của Bảo Chấn là một trong những ca khúc đặc biệt như thế, cho tôi tìm đến trong những lúc nản lòng và mệt mỏi giữa nhịp sống hối hả và đua chen chốn Hà thành sôi động, để sống và ngấm cùng nỗi buồn đau của nhân vật trữ tình trong ca khúc mà quên đi thực tại mệt mỏi, để sống tốt hơn và trân trọng những điều bình dị nhưng lại mang nhiều ý nghĩa mình đang có. Chút tàn phai là ca khúc được viết cho bộ phim truyền hình Hàn Mặc Tử của đạo diễn Trần Mỹ Hà, và ca khúc đã nhanh chóng thoát ra khỏi cái khung làm nhạc nền cho phim để có một đời sống riêng, một sự yêu mến riêng trong lòng công chúng yêu nhạc với giọng nam trầm ấm của ca sỹ trẻ Lê Hiếu. Có thể thấy Tình (những mối tình lãng mạn cả ngoài đời và trong mộng tưởng) và Đời (sự đau đớn và tuyệt vọng cùng căn bệnh phong) đã dồn nén lại trong những vần thơ, làm nên khúc ca bi tráng ám ảnh và lay động về người nghệ sĩ tài hoa mà bạc mệnh Hàn Mặc Tử. Chút tàn phai giúp ta thấy được phần nào bức tranh đó – một bức tranh lãng đãng suy tư, bàng bạc bi kịch của nỗi đau giữa đôi bờ tình – thơ: Khi mùa mưa về giăng phố cũ chập chùng Nghe vọng từ nơi ấy bài hát tình nồng Em về gọi chiều hôm câu hát còn thơm Chút hương tàn úa chút đêm tàn phai trăng đầu non Thấp thoáng trong ca từ là không gian của vùng biển Phan Thiết khi Hàn Mặc Tử lặn lội từ Sài Gòn về tìm gặp Mộng Cầm - không gian bàng bạc hoài niệm mùa yêu: có “mùa mưa về giăng phố cũ”, “vọng” lên đâu đó “bài hát tình nồng”; có những đêm “trăng đầu non” thấp thoáng nơi lầu ông Hoàng của hai tâm hồn đẹp đầy mộng mơ cùng ngâm thơ thưởng nguyệt… Theo lời kể của tác giả Nguyễn Viết Lãm (Tuyển tập Hàn Mặc Tử), “đây là mối tình sâu sắc nhất của Hàn Mặc Tử, cho nên khi Mộng Cầm phụ bạc vì thấy anh mắc bệnh hiểm nghèo, anh rơi vào một nỗi tuyệt vọng thê thảm: “Họ đã đi rồi không níu lại / Lòng thương chưa đã, mến chưa bao / Người đi, một nửa hồn tôi mất / Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ”. Và trong Chút tàn phai - sự tuyệt vọng ấy được thể hiện và ám ảnh qua các hình tượng: “vầng trăng”. ‘khung cửa” cùng những lời van lơn, cầu khẩn âm thầm tự đáy lòng thi nhân: Im lặng chờ vầng trăng chia sớt một lời Khung cửa nào bình yên tôi nhốt một đời Thơ ngập ngừng thương nhớ cơn bão ngoài khơi Vẫn van xin đời vẫn van xin người đừng phụ tôi. Giữa bi kịch của cô đơn tột cùng của những mối tình không thành và sự đớn đau của bệnh tật, người thi sĩ họ Hàn chỉ còn có vầng trăng, chỉ biết tìm đến trăng để thổ lộ, trút bầu tâm sự, thậm chí là thét gào, huyễn hoặc cùng trăng. Trăng thành nhân tình, trăng thành giấc mộng đưa thi nhân bay lên, thoát ra khỏi thực tại để rồi trăng ngập tràn và trở đi trở lại trong suốt những vần thơ của Hàn Mặc Tử như một biểu tượng của sự khao khát và chênh vênh giữa mộng và thực. “Ôi trời ơi là Phan Thiết! Phan Thiết / Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi / Ta đến nơi nường ấy vắng lâu rồi / Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ / Trăng vàng ngọc trăng ân tình chưa phỉ / Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng...” (Phan Thiết). Tôi cứ có ấn tượng và ám ảnh mãi với “khung cửa nào bình yên tôi nhốt một đời” cùng lời thiết tha tự sâu đáy hồn “Vẫn van xin đời, vẫn van xin người đừng phụ tôi”. Khung cửa ấy, lời khẩn cầu xót xa và đầy tha thiết ấy vẽ lên một bức tranh tâm trạng của sự chơ vơ, lạc lõng, cô đơn tột cùng khi sự sống gần kề với cái chết và sự tuyệt vọng trong tình yêu. Bởi cô đơn, bởi tuyệt vọng nên mới “van xin” – xin đời và xin người “đừng phụ tôi”. “Đời” – là cuộc đời này, là cả thế giới bên ngoài “khung cửa bình yên ” kia. Vậy còn “người” – “người” là những ai? Theo các nhà nghiên cứu văn học thì có tất cả 5 người con gái từng xuất hiện trong thơ Hàn Mặc Tử là Mộng Cầm, Thu Cúc, Mai Đình, Ngọc Sương và Thương Thương – 5 chén nhỏ để thi nhân rót ra những gì chứa chan từ chiếc bình tràn đầy tình của đời mình. Những mối tình ấy - cả thực và mơ đều mang lại cho thi nhân cả những khao khát, thi hứng và những bi kịch trong tâm hồn, đi từ Hương thơm cho đến Mật đắng để rồi Máu cuồng và Hồn điên (tên 3 phần của tập Thơ điên - Hàn Mặc Tử) – rồi say – rồi đau đớn và tuyệt vọng trong những vần thơ lạ khiến ta đôi lúc phải rùng mình và ớn lạnh: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu / Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu / Sao bông phượng nở trong màu huyết / Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu” (Những giọt lệ) Thấp thoáng hiện về giữa những hiện thực cô đơn giam mình sau một “khung cửa” như thế, ký ức lại tràn về trong thẳm sâu niềm ngác ngơ và ngậm ngùi tiếc nuối: Ngày vui khi nắng hồng lên khe khẽ gọi tên, Ngày mưa giông gió ngàn khơi ngơ ngác tìm em. Tìm lại đóa vô thường ,tìm giọng hát thiên đường Một đời tôi đi mãi theo vầng trăng khuya… Đan cài giữa những niềm hạnh phúc trong “ngày vui” với không gian rạng rỡ của bình minh, giữa “nắng hồng” gọi tên người tình là sự bàng hoàng và “ngơ ngác tìm em” khi những “ngày mưa giông gió ngàn khơi” kéo đến, tan đi mộng lòng… Và cứ như thế, mãi lang thang, mãi cô đơn đi “tìm lại đóa vô thường, tìm giọng hát thiên đường” theo “vầng trăng khuya” lẻ loi cô quạnh giữa trời… Hàn Mặc Tử sinh giữa mùa trăng, lại mắc phải căn bệnh mà ánh trăng có tác động mãnh liệt lên cơ thể, tâm trí (những đêm trăng sáng không khí ở Quy Nhơn lạnh hơn và Hàn Mặc Tử phải chịu nỗi đau đớn về thể xác do căn bệnh hành hạ nhiều hơn) nên trăng với Hàn Mặc Tử là thơ, là cuộc sống. Trăng là máu, là hồn! Và vì thế, nghe Lê Hiếu hát “Một đời tôi đi mãi theo vầng trăng khuya” mà lòng cứ thấy nghèn nghẹn, nhói đau – đau cùng bi kịch của sự cô đơn và khát khao hòa nhập với tình, với đời của người thi sĩ trẻ tài hoa. Có ai đó đã nói rằng, những mối tình của Hàn Mặc Tử trong cuộc đời khổ đau của ông vừa thực vừa hư, thực đến não nùng tuyệt vọng như đối với Mộng Cầm, hư như sương khói mơ hồ như đối với Ngọc Sương và Thương Thương, và nhiều người lầm tưởng Hàn Mặc Tử cô đơn và tuyệt vọng vì những giấc mộng tình đổ vỡ không thành ấy. Tuy nhiên, xét trên thực tế, nỗi đau đớn và tuyệt vọng lớn nhất của Hàn Mặc Tử lại là sự xác nhận trước cái chết của mình như một thực tế tất yếu và sự khao khát được sống, được sáng tạo mạnh mẽ trong con người ông. Ở trại phong Tuy Hòa, sự săn sóc tận tình của các bà sơ trong trại cùng những người khác thực sự là một sự nâng đỡ đối với Hàn Mặc Tử. Chính cảm thức tôn giáo đó là ngọn nguồn, đã thổi bùng lên ngọn lửa khao khát và đam mê sáng tạo trong tâm hồn thi nhân… Với Chút tàn phai – nhạc sỹ Bảo Chấn đã góp phần khơi gợi và mang đến cho người nghe những xúc cảm của sự đồng điệu với nỗi đau và sự cô đơn trong cuộc đời của Hàn Mặc Tử. Im lặng chờ vầng trăng chia sớt một lời Khung cửa nào bình yên tôi nhốt một đời Thơ ngập ngừng thương nhớ cơn bão ngoài khơi Vẫn van xin đời vẫn van xin người đừng phụ tôi

st