Lâu lắm rồi năm nào cũng vậy , cứ mỗi lần đến thời khắc giao thừa .Không giống mọi người háo hức ra hồ Hoàn Kiếm xem pháo hoa ,hay vào Văn Miếu, đền chùa lễ Phật ,lễ Thánh .Tôi thích một mình dong xe lang thang qua những phố cổ của Hà Nội .Một cảm giác nhẹ nhàng và sâu lắng len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể .Không gian đêm được thanh lọc dịu dàng hơn, tinh khiết hơn. Hương của đêm là mùi hương của tự nhiên. Mùi hương của đất gửi vào cây, vào hoa. Mùi hương của trời tỏa xuống thành những ngọn gió nhẹ nhàng.Từng nóc nhà ,từng gốc cây bỗng sinh động như có hồn giống những con người đang tồn tại ....Phố trở lại là phố không ồn ào ,xô bồ như những ngày giáp tết .Tôi dường như nghe văng vặng đâu đây giai điệu "Trở về đất mẹ " . Phiêu lưu vào cõi đêm Hà Nội như ngược vòng quay của thời gian .Một Hà Nội của những năm đầu giải phóng như hiện ra.... tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian vô cũng lãng mạng ….
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012
Nếu không muốn đi hết con đường
Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
Không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
Làm ơn đi mà…
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
Hãy thử cắn chặt môi…
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn
Một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
Đi khỏi cuộc đời của mình…
Nếu không muốn đi hết con đường….
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
Đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
Làm ơn đi mà!...
Làm ơn đi…
Vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
Chờ tìm thấy một người trong đời thật
Vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
Mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
Nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh
Đời người mình yêu thương
Cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
Nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
Sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
Làm ơn đi mà…
Vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sang trời đêm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)